Thứ Tư, 16 tháng 9, 2009

"Nấu đậu bằng cành đậu, hạt đậu trong nồi khóc, vốn xưa cùng một gốc, nấu nhau chi đau vậy" Đêm qua giấc ngủ mệt mỏi quá, bệnh nên người cứ lửng lơ. Cứ mổi lúc lý trí mất kiểm soát như thế lại làm hề cho cảm xúc giễu cợt hả hê. Ngày hôm nay phải quyết định vẫn thẳng đường hay rẽ sang một bước ngoặt mới. Cũng đã 10 năm ở đất Sài Gòn, mọi con đường đều phải tự dấn thân đi, may có đúng cũng lầm lũi bước, lỡ có sai cùng ngơ ngác một mình. Lần này cũng vậy, mọi chuyện tất nhiên rồi sẽ ổn cả, chỉ là con đường hầm dài tối quá, đến khi ra khỏi mắt có lòa không thôi. Viết cho một ngày như đêm, viết cho ' ".

5 nhận xét:

  1. Quyết định chọn 1 con đường bao giờ cũng khó khăn. Nhưng một khi đã lựa chọn thì hãy cố gắng kiên định đi đến tận cùng nhé!

    Trả lờiXóa
  2. Yeah chị! Hết thảy nhất quyết không thể nửa vời mà chị.

    Trả lờiXóa
  3. ánh sáng cuối con đường nhớ không anh

    Trả lờiXóa
  4. đậu đâu có tự nấu đậu được đâu... chiến đấu nào Tôm!

    Trả lờiXóa